Tom's story

Đó là tâm sự của Cảnh sau khi trải qua 21 ngày thử thách của dự án nhóm khóa AYP 113.

Có lẽ nhóm Cảnh là nhóm “chơi liều” nhất khi chọn bán sản phẩm chưa từng được bán trong lịch sử dự án đội nhóm của AYP - Bánh hoa Thái Lan. Tuy biết là thách thức, nhưng vì đã chuẩn bị tâm lý nên mình vẫn tự tin sẽ dẫn dắt cả nhóm thật tốt.

Trước khi chạy dự án, mình đã chủ động gặp những học viên cũ để học hỏi kinh nghiệm nên mình thấy rất thoải mái. Thế là mình đã áp đặt mong đợi rằng tất cả các thành viên còn lại cũng phải có tinh thần chủ động và năng lượng tốt như mình mà không hề nghĩ rằng đối với những người lần đầu đi bán hàng thì việc chủ động mời người khác mua đã vô cùng khó khăn rồi chứ đừng nói đến việc yêu cầu họ có năng lượng tốt.

Các bạn thường xuyên đi trễ, đặt cho mình những target rất thấp để dễ dàng làm xong cho qua chuyện. Lúc ấy mình chịu áp lực con số rất lớn, nên mình cố gồng để kéo target cho nhóm. Một tuần gồng gánh với quá nhiều áp lực về doanh thu, thiếu nhân sự do 1 bạn bị tai nạn cộng với sự ức chế về kỷ luật thấp và tinh thần hời hợt của các thành viên khiến cảm xúc của mình rất khó chịu.

Tụi mình gặp vấn đề khi nhiều khách hàng phản hồi rằng sản phẩm không ngon mà lại không thể đổi nguồn hàng do chỉ có duy nhất một nhà cung cấp bánh.

Cùng lúc đó, Cảnh - với vai trò là leader, thì doanh thu là quan trọng nhất, vậy nên mình chỉ tập trung tìm cách tăng doanh thu cho nhóm và hoàn toàn không để ý đến cảm xúc của những thành viên còn lại. Ngay cả cảm xúc của mình còn chưa lo xong thì thời gian đâu quan tâm cảm xúc của người khác chứ.

Thỉnh thoảng mình có hỏi thăm tình hình thì các bạn đều không nói gì, nên mình cứ vậy mà cho qua. Mình cứ nghĩ cả nhóm rất ổn, cho đến khi review lại với Team cố vấn, mình mới ngã ngửa khi phát hiện ra nhóm không hề gắn kết và tinh thần chạy dự án của từng thành viên đều đang đi xuống.

Tụi mình nói ra hết những khó chịu trong lòng, làm rõ lại mong đợi của từng người khi bước chân vào dự án và cách hỗ trợ hiệu quả nhất đối với từng thành viên. Sau buổi nói chuyện dài đó, cả nhóm đã hiểu và “thương” nhau nhiều hơn, cùng nhau cam kết sẽ nỗ lực 200% để đi đến cùng dự án.

Cả nhóm cũng nhanh chóng tìm ra cách giải quyết cho vấn đề nguồn hàng. Tụi mình quyết định không đổi nguồn hàng, thay vào đó sẽ đi bán sản phẩm với tất cả sự nhiệt tình của mình, lấy giá trị tinh thần bù lại giá trị vật chất.

Và thế là cả nhóm chạy hết mình cho 1 tuần cuối cùng. Kỉ niệm vui nhất đối với mình là lúc chọn tên nhóm cho phần báo cáo dự án. “Nhóm lo đi bán quá mà quên đặt tên nhóm luôn” (cười). Tụi nó cứ bắt mình đặt tên là “Cảnh và những người bạn” vì thương mình đã quá lao lực vì cả đội. Bàn bạc, cãi nhau, trêu nhau, chưa bao giờ thấy nhóm cười vui vẻ như vậy.

Mà cuối cùng tụi nó lại chốt tên nhóm là

“Ngu mà lì”

chắc phải thêm muối cho tụi nó quá. (cười).

Lúc lên nhận bằng tốt nghiệp, mình cảm thấy rất xứng đáng cho tất cả những nỗ lực mình đã bỏ ra để hỗ trợ đội nhóm cũng như thay đổi bản thân. Từ một người chưa biết lắng nghe đúng cách và quan tâm cảm xúc của người khác, mình đã bình tĩnh để nghe và hiểu vấn đề các bạn đang gặp phải, sau đó mới đưa ra nhận định cá nhân. Khi làm việc với đội nhóm, các thành viên cũng tin tưởng và thẳng thắn chia sẻ những mong đợi, nhờ vậy mà mình có thể tìm cách tốt nhất để hỗ trợ họ.

21 ngày tuy “áp lực thì nhiều mà vui chẳng bao nhiêu”, nhưng mình thấy may mắn vì khóa học AYP đã cho mình “được” va vấp để học bài học quý giá cho trải nghiệm của tuổi 19 này.

Bài viết: Khánh Linh
Nhiếp ảnh: Yua Studio
Thiết kế: Kim Anh Nguyễn

Tìm hiểu thêm về khóa học Awake Your Power Nhấn vào đây!