12 năm qua, Đức như bao bạn trẻ khác, cuộc sống là vòng xoay của nhà trường - chỗ học thêm - đi chơi - về nhà. Những ngày đầu bước chân vô Sài Gòn, bỡ ngỡ đủ điều cộng thêm cái tính đó giờ có nói chuyện với ai đâu nên Đức càng thêm nhút nhát.

Ngày tham gia hội thảo Thiết kế thời sinh viên tuyệt vời cũng là lần đầu tiên Đức dám chủ động nói chuyện với các bạn mới quen trong phòng. Có điều gì đó khác lắm làm bạn muốn hòa nhập vào môi trường này và nghĩ rằng nó có thể giúp bạn tự tin hơn chứ không phải như những người ở dưới quê.

Điều đó là…
Trong dự án cuối khóa học Awake Your Power, Đức chọn kinh doanh. Trước đó trong câu lạc bộ ở trường, Đức cũng từng tham gia bán bánh gây quỹ. Nhưng toàn đi chung với bạn rồi để bạn bán giùm. Và lần đi bán này, cảm giác lúc gây quỹ quay lại làm Đức cực kỳ sợ.

Nhưng….
Đã là dự án đội nhóm của Awake Your Power thì luôn có đồng đội bên cạnh. Nên hôm đó, có anh trong nhóm đi chung, là người có kinh nghiệm, đi cùng Đức giúp bạn từng bước vượt qua nỗi sợ, chỉ bạn cách hoàn thiện bài bán. Để rồi cuối ngày Đức bán được tận 25 bịch bánh.
Và từ người không bán được gì trở thành người thi đua với anh đó.

TRẢI NGHIỆM LÀ NHỮNG CÂU CHUYỆN CỦA LẦN ĐẦU TIÊN

Lần đầu tiên, Đức tự chở thùng bánh tới chợ Thanh Đa, tự ăn sáng, tự gửi xe, và tự mình đi bán. Đến trưa bán cũng được 50 bịch nên dừng để nghỉ ngơi. Tâm trạng hoan hỉ lắm vì nghĩ mình bán cũng được nhiều rồi cho đến khi biết được đồng đội mình ai cũng nỗ lực bán được 70-80 bịch.
Lần đầu tiên trải qua cái cảm giác trưa ở công viên, trời thì nắng, ai cũng nghỉ trưa, còn mình thì vẫn lang thang cầm bịch bánh, nhìn thấy có cái ghế Đức nằm lên đó ngủ như thằng bụi đời vậy, tự dưng thấy tủi, rồi lại nghĩ tại sao mình phải đi bán?
Nhưng số tiền mình đóng vô AYP chưa lấy lại được đồng nào, mà cái quan trọng là mình muốn vô để tự tin hơn, mới mấy ngày mà đã muốn bỏ cuộc rồi sao?

KHÔNG ĐƯỢC!

Dù rất mệt và lúc đầu không muốn đi nữa nhưng nhớ thế nào là step by step, thế nào là kiên trì. Đức bắt đầu bán cho một người, hai người,...cho đến khi hết thùng bánh 100 bịch. Tối về nhà Đức nghĩ lại, người ta mua vì rất nhiều lý do, có người mua vì biết Đức là sinh viên muốn trải nghiệm, vì muốn thử bánh ngon,...

Nhưng có lẽ, điều khiến Đức vui nhất là sau những nỗ lực, khách hàng mua bánh vì Đức dễ thương và vì họ thương Đức như một người thân.

Một ngày khác, khu chợ khác. Đức đang đi trên đường, cô đó chạy lại mua cho một bịch bánh đưa tiền rồi chạy đi ngay. Chưa hiểu chuyện gì nên Đức quyết định chạy theo cô hỏi sao cô mua bánh của Đức mà cô đi nhanh vậy? Cảm giác quen thuộc và gần gũi khi nhìn thấy Đức trạc tuổi con mình làm cho một người phụ nữ tần tảo dù là đi gom ve chai nhưng cô cũng sẵn lòng mua ủng hộ bạn gói bánh vì thương. Cái cảm giác đó làm mắt Đức rưng rưng vì xúc động. “Không biết nếu ba mẹ em thấy em đi bán như vầy sẽ nghĩ như thế nào ha chị?” - Đức tâm sự.

NHƯNG LẦN ĐÓ MỚI RƯNG RƯNG CÒN LẦN NÀY KHÓC THIỆT NÈ!

Đức với anh kia đi bán ở khu chợ quận 5 người Tàu rất nhiều, nhưng bạn lại có ác cảm với người tàu, cứ nghĩ bán nhưng họ sẽ không mua. Mà thiệt vậy. Ba tiếng đồng hồ hơn nhưng Đức bán chưa tới 10 bịch trong khi bình thường một buổi sáng bán ở chợ là 60 - 80 bịch. Nói mời liên tục, người sau lại cố tươi cười chào hàng nhiệt tình hơn người trước đến độ khan cả giọng. Bán khu chợ này không được bạn chuyển liền sang khu khác nhưng kết quả cũng không khác gì khi mời 60 người nhưng cũng chỉ bán được có 5 bịch.

Buồn bã, thất vọng, Đức dừng lại!

Đứng một mình dưới góc cầu thang trong khu chung cư. Bao nhiêu cảm xúc ùa ra. Cảm giác tủi thân khi mình đi bán mà sao người ta phũ phàng như vậy.

“Nước mắt tự dưng chảy thiệt luôn, em đứng đó khóc, khóc đau đớn - hồi đó người yêu bỏ em còn chưa đau đến vậy. Có mấy người đi qua, em cúi mặt xuống lấy tay che lại để người ta đừng thấy.”

“Nước mắt tự dưng chảy thiệt luôn, em đứng đó khóc, khóc đau đớn - hồi đó người yêu bỏ em còn chưa đau đến vậy. Có mấy người đi qua, em cúi mặt xuống lấy tay che lại để người ta đừng thấy.”

Nhưng sau lần đó, Đức nhận ra suy nghĩ của mình sai vì cho rằng người ta không mua thì dù có chào mời nhiệt tình như thế nào thì bên trong cũng không ổn và không thật. Bạn càng tin vào điều mình nghĩ khi một người rồi thêm một người nữa không mua, đến mức không muốn bán nữa. Nhưng vẫn cứ phải đi, Đức gồng lên vẻ bề ngoài vui vẻ nhưng bên trong thì chẳng có gì ngoài sự chán nản và phân biệt.
Họ vẫn là khách hàng dù là người Tàu hay người Việt. Chọn cho mình suy nghĩ đúng. Ngày hôm sau cũng bán ở khu chợ người Tàu nhưng bạn không còn cảm giác đó, Đức là Đức của trước đây, thành thật, chân thành, dễ thương với mọi người. Hôm đó kết quả bán được ổn định trở lại.

Ngày cao nhất, Đức bán 164 bịch. Lợi nhuận cuối dự án là 15 triệu. Khả năng làm việc nhóm, đóng góp ý tưởng cũng tăng lên thay vì cứ nghe người ta nói rồi gật đầu như trước đây.

CHUYỆN BẤT NGỜ TUẦN 3, TỪ CHỐI HAY CHẤP NHẬN?

Tuần 3 bất ngờ tất cả mọi người trong nhóm đều chọn em làm người thuyết trình dự án. Lúc đó, em phản xạ cực kì nhanh phải từ chối ngay cái này. Em vẫn rất sợ, một đứa nhát như em mà đứng trước bao nhiêu người rồi còn anh Trí làm sao em nói được. Nhưng mọi người chỉ cho em thấy sự trưởng thành của em trong suốt 2 tháng qua là người kiên trì nhất, học hỏi nhanh nhất, nỗ lực hỗ trợ mọi người rất nhiều. Để rồi em dám công nhận bản thân, tin vào những điều mình làm được, và nói nó ra được cho tất cả mọi người biết cùng với quá trình đội nhóm của em đã chiến đấu ra sao? Em quyết định thuyết trình, chủ động hơn tập trung vào mình cần làm gì, mình còn thiếu gì để nhờ sự hỗ trợ của CA.
Những ngày cuối mỗi người thường bán tới 20h mới về nhưng em nỗ lực đẩy năng suất lên và bán tới 17h thôi để còn về tập thuyết trình với CA. Ngày đứng lên báo cáo cảm giác rất sướng, vì em đã làm được điều mình không dám nghĩ tới trước đây, nói nhanh nhưng cực kì rõ ràng làm cho anh Trí hiểu được quá trình của đội nhóm em.

Mọi người còn nhớ câu lạc bộ trong trường lúc đầu em kể. Ngày trước em cực kỳ mờ nhạt, em chính là người đầu tiên ngăn cản chính bản thân mình, cứ nghĩ mình không làm được. Nhưng sau khi học xong, những trải nghiệm, bài học và kết quả em có được trong khóa học là những hạt giống tiếp thêm cho em niềm tin để tiếp tục quyết liệt và tin vào những gì mình làm sau này.

Bật mí, bây giờ em đã làm phó ban tổ chức câu lạc bộ của trường rồi đó!

Bạn của ngày mai ơi? Bạn có dám vượt qua giới hạn của bản thân, vượt qua sự tự ti, rụt rè để rồi nỗ lực, kiên trì với những điều mình làm, công nhận kết quả của bạn và gieo những hạt giống của sự tự tin chứ?

Tìm hiểu thêm về khóa học Awake Your Power Nhấn vào đây!