ĐỪNG HỜI HỢT ĐI QUA NHAU!

Single Blog Title

This is a single blog caption
đừng hời hợt nhau
9
Jan

ĐỪNG HỜI HỢT ĐI QUA NHAU!

Sự hời hợt cho đi, một sự hời hợt khác sẽ đáp lại.

Để có được một mối quan hệ sâu sắc, bạn không thể hời hợt được. Thánh Kinh dạy tôi rằng: “Nếu con muốn người khác đối xử với con như thế nào, con phải đối xử như vậy với họ trước!”. Bỏ qua cái tôi to đùng của bạn đi, nó không giúp ích cho một mối quan hệ. Muốn được người khác quan tâm, hãy quan tâm người ấy trước, một cách thật lòng, và dành thời gian cho họ nhiều hết mức có thể. Muốn người khác tôn trọng mình, mình nhất định phải tôn trọng họ trước, từ trong lời ăn tiếng nói đến cách cư xử, không thể cứ vô ý vô tứ muốn nói gì thì nói, muốn hành xử sao thì hành xử được. Nếu muốn người khác chia sẻ khó khăn của họ cho bạn, hãy chia sẻ với họ trước, một cách thật lòng, đừng màu mè, và đương nhiên, hãy tạo cho họ sự tin tưởng ở bạn.

Tôi trước đây là một kẻ hời hợt, tôi ít dành thời gian cho người khác. Tôi hiếm khi cầm điện thoại lên gọi hỏi han người nào đó, chia sẻ với họ và lắng nghe họ chia sẻ về cuộc sống của mình. Tôi chỉ trả lời tin nhắn hỏi thăm khi tôi rảnh, hoặc khi tôi muốn. Cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh cái tôi ích kỉ của mình.

Có một em đồng nghiệp từng chia sẻ với tôi rằng, nếu có ai đó tự nhiên gọi điện hỏi thăm em, chắc nó đang rảnh đó chị. Cuộc sống bây giờ lạ quá, điều thật lòng luôn được xem là kì lạ ở thời buổi cần lắm sự chân thật, có lẽ vì nó hiếm. Chỉ một cuộc điện thoại thôi, ta cũng ngập ngừng hồi lâu để rồi chẳng có cuộc gọi đi nào. Một tin nhắn hỏi thăm đơn giản thôi cũng dễ dàng bị xóa đi vì sự ngại ngùng. Một buổi hẹn cafe thôi cũng bị hủy nhanh chóng bởi vài lý do không đáng có. Và thế là con người ta hời hợt đi qua nhau, hời hợt đi qua những mối quan hệ đáng lẽ ta có thể giữ gìn.

Cuộc sống bây giờ cần nhiều lắm những lời hỏi thăm, những buổi gặp gỡ với những chia sẻ thật lòng. Thế thôi là đời đủ dễ thương rồi.

Ngày xưa khi chưa có điện thoại, internet chưa phát triển, những lá thư tay được xem là điều khá bình thường vì nó phổ biến. Nhưng nếu bỗng một ngày, bạn thức dậy và nhận được một bức thư tay, bạn sẽ cảm thấy như thế nào? Tôi chỉ viết cho người mà tôi yêu thương, viết thư hoặc viết thiệp. Thật ra thì đôi khi, nếu biết được ai đó bỏ thời gian ra để làm cho tôi một tấm thiệp handmade, hay soạn cho tôi vài dòng cảm ơn, ngày hôm đó tôi sẽ không thôi mỉm cười.

Cuộc sống ngày nay nhanh quá, con người ta cũng vì thế mà quay cuồng với những toan tính thiệt hơn, trong sự ganh đua ích kỉ. Thế nên thật đáng quý biết bao khi ta sống với nhau bằng tấm lòng, khi ta sống với nhau bằng sự tử tế.

Chúng ta là một tập thể, nhưng nhiều người sống thật cô đơn.

– Nguồn Chuyện về con chữ –

From Uyên Lê