Sau 12 năm ẩn mình trong vỏ bọc học sinh, Minh chính thức trở thành cô sinh viên năm 1 ĐH Nông Lâm. Thoát ra khỏi bàn học và 4 bức tường, Minh bay nhảy, đi chơi, học thêm kỹ năng, tìm hiểu về thành phố 18 năm nay cậu ấy chưa biết gì về nó. Tất cả mọi thứ khiến cậu ấy cực kì thích thú và cậu ấy có thể dành cả ngày để lang thang ngắm nhìn, đắm chìm cùng thành phố. Còn bố mẹ Minh thì nghĩ: “ra đường thì chỉ có đàn đúm, tụ tập hút chích, ăn chơi,....”. Bấy nhiêu suy nghĩ đối chọi đó thôi đủ khiến cho các cuộc cãi vã diễn ra giữa 2 bên. Và cô con gái của họ cũng ra sức bảo vệ quan điểm của mình nếu không muốn nói là bướng bỉnh.

Dần dần khoảng cách giữa Minh và đặc biệt là mẹ đã lớn lại còn lớn hơn, chuyện cậu ấy và mẹ cãi nhau vì những lý do nhỏ nhặt này diễn ra như cơm bữa.

Một hôm Minh lỡ về trễ vì bận luyện tập cùng nhóm, vừa về tới nhà chưa kịp nói câu nào, bố mẹ Minh đã bắt đầu bài ca muôn thuở. Lúc đó Minh nghĩ trong đầu:

...Anh Khương (Trainer ở PS) bảo: Muốn nói phải chọn đúng thời điểm, đúng khán giả và còn phải đúng thông điệp thì mới truyền tải đúng những gì mình muốn nói”.

Minh hít một hơi thật sâu và nói:
“6h sáng ngày mai con sẽ nói chuyện với bố mẹ”.

Ngay lúc đó mình bay lên phòng, nghĩ ngay thông điệp để nói chuyện với bố mẹ. Thức tới 2 giờ sáng cuối cùng thông điệp, nội dung trình bày ý 1, ý 2 đã sẵn sàng.
4h30 sáng ngày hôm đó, mình bật dậy tiếp tục chuẩn bị bài và luyện tập. Đúng 5h59p bố gọi mình xuống chuẩn bị đi học, còn bố mẹ chuẩn bị đi làm. Xuống dưới nhà, ngồi đối diện với bố mẹ.

Câu đầu tiên mình nói với bố:

“Con xin lỗi vì đã để bố mẹ lo lắng...”

Thôi xong! Hình như mình nói
không giống kịch bản đã chuẩn bị!

Nhưng rất may sau khi nói câu đó mình lại cảm thấy thoải mái và dần vào ý 1 trong bài. Mình giải thích cho bố mẹ nghe những suy nghĩ mong muốn được tự do bay bổng của một đứa suốt ngày ru rú trong nhà suốt 18 năm trời như mình, giờ nó muốn được đi tìm hiểu những thứ mới bên ngoài.

Mình vừa nói xong ý 1 thì bố đã công nhận mình và nói luôn ý 2 của mình. Thừa thắng xông lên mình bày tỏ quan điểm của một đứa mới lớn, nó cần sự tự tự do và quyết định những cái nó muốn làm. Sau 2 tiếng nói chuyện, cuối cùng bố mẹ cũng hiểu mình và bố mình đã nói:

“Cái việc tối qua con nói với bố con muốn ngày mai hẵn nói chuyện này. Bố biết bình thường như vậy chắc chắn con sẽ gào lên cãi lại, vậy mà hôm qua bố thấy con lại bình tĩnh như vậy. sáng nay nói chuyện thì bố không còn nhìn thấy đứa con gái 18 năm trước nữa, con đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Con xứng đáng được đối xử một cách trưởng thành hơn, ít nhất là một đứa hơn 18 tuổi!”

Sau hôm đó mình chủ động thương thuyết giờ giấc về nhà và gọi điện khi về trễ nên bố mẹ dần yên tâm hơn mỗi khi mình về trễ.
Sau quá trình học Public Speaking mình nhận thấy hình như con Minh ngày xưa đã khác rồi, thì ra

Trưởng thành xuất phát từ sự thay đổi nhận thức với những việc hết sức đơn giản xung quanh chúng ta mỗi ngày mà thôi.

Nguyễn Ngọc Minh - PS47

Tìm hiểu thêm về khóa học Public Speaking Nhấn vào đây!