Thu An

Nhạt + Style = Mặn

Thu An

Nhạt + Style = Mặn

Đi học Đại học phải ít nhất 1 lần thử thuyết trình thành công. Làm sao để biết mình thành công khi thuyết trình thì kiểm chứng những dấu hiệu dưới đây:

  • Cả lớp ngồi im phăng phắt chăm chú nghe mình nói,
  • Thầy/ cô ngồi bên dưới nhìn lên gật đầu lia lịa,
  • Thuyết trình xong bước xuống như vị anh hùng dân tộc có công với đất nước
  • Cả lớp vỗ tay rần rần tán thưởng “nhỏ này/ thằng này nhìn vậy mà ghê”

Nghe có vẻ hợp lý nhưng thực ra không hợp lý với nhiều người. Câu chuyện dưới đây là minh chứng Ad muốn cho các bạn thấy.

Ad xin kể về An - một cô gái luôn cho những bài thuyết trình của mình bị nhạt. Đến một ngày cái nhạt của An lại được đem lên thuyết trình một lần nữa và làm cả lớp phải bật cười và còn khiến đứa bạn thân đang giận An cũng phải phụt cười cho qua.

Được hỏi sao An có thể làm được như vậy?

An kể lại:

1.
Style thì có nhưng vẫn ở đó

Câu chuyện bắt đầu hồi cấp 3 lớp em cũng có thuyết trình. Em cũng thuộc Top những gương mặt được tin tưởng cho lên thuyết trình. Mà thuyết trình xong bài nào em cũng thấy nhạt nhạt sao á, mặc dù cũng có người khen.

Nghĩ mình hơi nhạt nên em đi Hội thảo kỹ năng cho đỡ nhạt, thấy diễn giả giới thiệu khóa học Public Speaking (PS) sẽ giúp em mặn hơn. Nghe thú vị nên em tò mò đi học thử coi sao. Ai dè thú vị thiệc. ^^!

Lần đầu tiên kể chuyện em được lọt top những bạn kể hay nhất lớp nhưng cảm giác cũng không vui gì mấy, thấy cũng bình thường, nhạt nhạt như mấy lần thuyết trình trước. Dần dần tập luyện, thử kể theo cách mình thấy thoải mái nhất, tìm từ từ khoảng tới bài sở thích em quen với việc đứng trước nhiều người, lúc này phong cách nói vui vui mới dần lộ ra.

“Suốt quá trình học em vẫn luôn thích phần lý thuyết, nó như mở ra một chân trời mới, trả lời được câu hỏi làm sao để thuyết trình hay? mà trong lớp chuyên ngành của em còn chưa được học nữa.”

2.
Tưởng tự tin ai ngờ áp dụng bị fail

Ngay lập tức em áp dụng những gì đã học ở PS vào 5 bài thuyết trình trên lớp. Em rất ngạc nhiên vì kết quả đó nằm ngoài sức tưởng tượng của em. Thuyết trình 5 bài, mà FAIL (nói không tốt) hết 4 bài chỉ vì không chuẩn bị kỹ. Lúc đó em nản lắm, bỏ thời gian học hành đã đời mà làm không ra trò gì... Sau lần fail thứ 2 là em không dám đeo vòng Tốt nghiệp PS lên trường nữa. Sợ người ta thấy mình đeo vòng PS, biết mình đi học kỹ năng thuyết trình này nọ mà nói thấy ghê. Cứ vậy fail đến lần thứ 3, thứ 4, lần thứ 5. Không! Lần này vì không muốn công sức đi học PS 2 tháng trời bị phí phạm nên em quyết định sẽ làm hết mình.

3.
Cú lội ngược dòng số 5

Muốn nỗ lực thay đổi mà đâu có dễ, lần này em thuyết trình môn Phương Pháp luận tâm lý học. Cái môn trần ai khó nhai bậc nhất chương trình học, tài liệu rất hàn lâm đọc qua 3 lần vẫn chưa hiểu gì. Hầu hết các nhóm thuyết trình đều lên đọc slide hoặc diễn đạt mà không hiểu gì hết. Thế nên lần này em quyết định áp dụng kinh nghiệm học PS vào bài thuyết trình này để không bị nhàm chán như các nhóm còn lại.

Nói là làm, em bắt đầu suy nghĩ đầu tiên muốn thuyết trình được thì phải có kiến thức, em ngồi em đọc ngấu nghiến phần thuyết trình của mình đến khi nào hiểu thì thôi. Rồi bắt tay vào dàn bài nội dung, sử dụng mấy tấm ảnh bự “chà bá” chiếu lên slide để gây ấn tượng và làm rõ ví dụ. Tiếp đến em chọn những thứ gần gũi trong cuộc sống như tình yêu, động vật làm ví dụ để cho mọi người dễ hình dung và hiểu nó.

Bữa đó không hiểu sao em vừa bước vô cảm ơn bạn thuyết trình trước là cả lớp cười rần rần (điều kỳ diệu trong lớp đó) . Lúc hỏi lại lý do thì tụi nó chỉ trả lời “mày lầy lắm An, mày lầy lắm nha con” em cũng hết hiểu luôn, có thể là do em có duyên ngầm.hị hị

Kết thúc bài thuyết trình là một tràng pháo tay của cả lớp, thầy gật gật đầu cho 8 điểm cùng vài lời nhận xét cải thiện thêm. Kèm theo đó là những tiếng cười không ngớt của mấy đứa ngồi bên dưới, thực sự trong lòng em còn vui hơn cả tụi nó nữa (cười)

Cuối cùng là em thấy được nhỏ bạn đang giận em cười haha lúc em thuyết trình .Em thực sự rất vui khi áp dụng được bài học của anh Khương anh Hậu (trainer khóa học) và trợ giảng. Hôm đó em thể hiện được style vui vui của mình một cách thoải mái và được nhiều người công nhận, cười theo là em vui lắm rồi.

Đoàn Thị Thu An- Học viên PS42

Bài viết
Thảo Quyên

Design:
Trần Nam

Photo:
Thảo Quyên

Khám phá môi trường Public Speaking Nhấn vào đây!