Huy's story

ĐỪNG ĐỔ LỖI
CHO NHỮNG QUÂN BÀI
XẤU,

HÃY TRỞ THÀNH MỘT NGƯỜI CHƠI
GIỎI

ĐỪNG ĐỔ LỖI
CHO NHỮNG QUÂN BÀI XẤU, HÃY TRỞ THÀNH MỘT NGƯỜI CHƠI GIỎI

Đề khó nên điểm thấp.
Cô dạy chán nên không muốn học.
Sếp khó tính nên mới bị kỷ luật….
Và còn hàng ngàn câu chuyện bắt đầu bằng tại, bị, bởi, thì, mà,...

Tại sao con người thường dễ đổ lỗi cho mọi thứ như thế?
Có phải vì đổ lỗi bao giờ cũng dễ hơn là đối diện trực tiếp với thử thách?

Để tôi kể các bạn nghe một câu chuyện...

Vài năm trước, trong một cuộc thi Taekwondo, với khát khao chinh phục đỉnh cao, Huy đã tập luyện rất nhiều, đến độ có lúc bị ép căng cơ. Nhưng tinh thần và sự quyết tâm cao độ của cậu bị dập tắt hoàn toàn khi cậu thoáng nghe đối thủ là một kiện tướng quốc gia dày dặn kinh nghiệm. Cậu bắt đầu lo lắng về chấn thương căng cơ nhiều hơn. Cậu không tin mình có thể thắng. Và hôm ấy, niềm tin đó của Huy đã đúng.

Khoảng thời gian sau đó Huy vẫn không thoát ra được sự bị động, đùn đẩy trách nhiệm hay đổ lỗi. Công việc, cuộc sống bắt đầu không được như cậu muốn. Khó chịu, tiếc nuối là thứ làm cậu dằn vặt nhiều nhất.
Mọi chuyện vẫn cứ như vậy, cho đến khi Huy tham gia khoá học Awake Your Power.

Ở dự án kinh doanh cuối khoá, lúc phân chia vai trò lên chiến lược đi bán bánh và tìm địa điểm, các thành viên hầu như không ai dám nhận vai trò này. Huy cũng băn khoăn. Vì nó không dễ, cần phải là người có kinh nghiệm, có kiến thức thì mới làm được. Còn mình có gì đâu.

Huy nghĩ: “Mình đang muốn giỏi hơn, mình có thể tìm hiểu sau khi nhận trách nhiệm này, mình có thể hỏi người đi trước”. Và lúc mọi người còn đang lưỡng lự, Huy quyết định nhận vai trò này.

VÀ ĐÓ LÀ BƯỚC NGOẶT MỞ RA RẤT NHIỀU TRẢI NGHIỆM MỚI MÀ TRƯỚC ĐÂY CẬU CHƯA TỪNG CÓ

“Nếu được lựa chọn lại em đảm bảo không nói dối như vậy”.

Mặc dù sự lấp liếm đó giúp Huy bán được nhiều hơn, nhưng lại vi phạm sự trung thực của bản thân, và thậm chí còn kéo theo đội nhóm nói dối theo mình. Cái cảm giác áy náy lúc nói với bạn đi bán chung “chắc tao không dám quay lại con đường này để bán nữa” khiến Huy nhận ra sai lầm của mình.

Nhưng đã sai thì dám sửa.
Huy tiếp tục nghĩ ra 1 cách khác nữa.
Đó là người đầu tiên mua bánh sẽ tặng phần còn lại cho người mua sau, và sau vài ngày có người mua 4 - 5 bịch, nhưng người ta chỉ lấy một bịch thôi và để lại 3 bịch cho người sau.

Cuối cùng dự án kết thúc, Huy đã đóng góp 14% vào tổng doanh thu cao của cả nhóm. Nhưng điều làm Huy tự hào nhất chính là đã dám nghĩ, dám thử, dám làm, dám sai, dám nhận, dám sửa với vai trò lên chiến lược bán và địa điểm bán của mình.

Huy lại nhớ đến lúc thua vị kiện tướng kia, thầy đã bảo “đối thủ là kiện tướng quốc gia không phải là lý do để con thua mà con thua là vì con đánh với tâm thế không thể nào thắng được”. Lời thầy nói thức tỉnh cậu. Để rồi sau đó với nỗ lực lên bờ xuống ruộng, đến lần gặp thứ 5 cậu đã thắng được bạn kiện tướng quốc gia đó.

Thì ra, không quan trọng hoàn cảnh, hay môi trường ra sao mà quan trọng là bạn phản hồi như thế nào trước hoàn cảnh đó.
Nếu bạn tin bạn có thể, thì chắc chắn bạn có thể. Bạn sẽ nghĩ ra rất nhiều cách khác nhau để chạm đến mục tiêu của mình.