Notice: Undefined variable: title_property in /home/ayp/domains/ayp.vn/public_html/wp-content/themes/thekeynote/story/cat29012019/header.php on line 102

Cô gái này là ai?

Châu Anh Thư

  • Năm sinh: 1995
  • AYPer khóa 50
  • Cung hoàng đạo: Bảo Bình
  • Tình trạng hôn nhân:
    => Ế bền vững
  • Là cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn, vô cùng lạc quan yêu đời nhưng cũng bánh bèo, yếu đuối, hay bệnh lặt vặt quanh năm. Bán sữa mà rinh thùng sữa hông nổi là biết cỡ nào rồi ha :)))

10h đêm 24 Tết

Mười mấy cuộc gọi nhỡ.
Và kèm theo dòng tin nhắn ấy, đọc xong mà Thư rụng rời tay chân. Ngay lập tức Thư gọi cho cô, nghe đâu ba chửi ghê lắm. Trong lòng có chút sợ, Thư không biết có nên gọi về cho ba mẹ vào lúc này hay không? Cả nhà bây giờ chắc đang nháo nhào cả lên vì Thư.

Tháng 12/2017

Với suy nghĩ đó, Thư đưa ra một quyết định cực kỳ táo bạo và không ngờ rằng nó đã thay đổi cả cái Tết 2018 của mình. Được truyền cảm hứng từ cuốn sách “ĐƯỜNG VỀ NHÀ” của chị Đinh Phương Linh. Khi Thư đọc review cũng thấy các bạn bảo đây là quyển sách về xê dịch hay nhất mà các bạn từng đọc. Nhưng Thư tự hỏi, đã có ai thực hiện chưa hay chỉ đơn giản là đọc thôi, dừng lại ở việc truyền cảm hứng thôi?

Nếu chưa,
Thư sẽ là người đầu tiên làm chuyện đó - đạp xe 650km từ Sài Gòn về Phú Yên ăn Tết!

Suốt cả ngày hôm đó, Thư làm gì cũng nghĩ về ý tưởng này. Đến đêm hôm ấy Thư cũng mất ngủ vì trăn trở. Thật sự đây là một việc vượt khỏi giới hạn của mình. Thư bắt đầu chia sẻ với bạn bè nhưng không ai tin Thư sẽ làm được, còn người tin thì khuyên Thư không nên làm. Mà thật ra, Thư cũng chưa tin mình có thể làm được điều đó. Đã có lúc cảm thấy nó thật viển vông với một đứa bánh bèo như mình.

Thôi mình không làm chuyện khác người nữa...

Lúc đó thằng bạn thân của Thư hỏi

Câu nói đó làm Thư suy nghĩ nhiều hơn thế nữa! “Nếu bạn muốn có một cái Tết thật khác với những câu chuyện thú vị để kể, và những người bạn mới để sẻ chia thì ngại gì không thử một cái gì đó mới”. Vậy là thôi không nghĩ nữa,

20 Tết

Hôm trước khi xuất phát, Thư may mắn tìm được anh Phong - người bạn đồng hành cùng quê ở Phú Yên. Thật là một sự trùng hợp khi anh đọc được bài viết tìm người đồng hành của Thư trên facebook trong lúc anh cũng đang chuẩn bị về quê. Và việc đó thay đổi ý định của anh từ chạy xe máy thành đạp xe đạp. Ngược gió, ngược nắng, Thư cùng người bạn của mình vượt 650km về Phú Yên.

Không gì là không thể khi trái tim đã sẵn sàng, mọi thiếu sót còn lại sẽ tự được lấp đầy qua từng bước đi của mình.

Chuyến đi là những lần lấy hết can đảm để xin ngủ nhờ nhà một người chưa quen. Hay có những người bạn của Thư trên Facebook chưa có dịp gặp mặt cũng nhiệt tình, chủ động giúp đỡ chỗ ăn chỗ ngủ cho Thư, làm Thư thấy cảm động lắm. Đây đúng là cơ hội để làm những mối quan hệ ảo trở nên gần và thật hơn bao giờ hết.

Chuyến đi là cảm giác tủi thân và giận anh Phong kinh khủng đến nỗi vừa đạp xe vừa khóc. Khi đoạn đường từ Lộc An (Bà Rịa) đến Phan Thiết (Bình Thuận) có nhiều ổ gà lại dốc lên dốc xuống nên Thư bị tụt lại phía sau. Đạp quài đạp quài mà không thấy anh Phong. Nhưng cuối cùng cũng gặp được anh Phong đang đứng chờ, thấy mình nước mắt ngắn dài, anh không cho Thư đi tiếp mà ngồi lại nói chuyện. Sau đó anh hứa sẽ chờ Thư đi cùng.

Chuyến đi cũng xen lẫn niềm hạnh phúc khi nghe nhỏ bạn bảo câu chuyện của Thư đã truyền cảm hứng cho cả nhà của nhỏ. Và năm sau chắc nhỏ sẽ đạp xe về Thái Bình giống Thư quá. Thư nghe mà vui lắm, cảm thấy chuyến đi càng thêm cảm xúc.

Suốt hành trình của Thư luôn có nhiều người theo dõi, cổ vũ cả về vật chất lẫn tinh thần. Và còn hàng vạn cảm xúc vui, buồn, hạnh phúc, dễ thương, sợ hãi, đau đớn,...để giúp Thư kiên trì đến vậy. Đạp về tới Nha Trang là đã cảm nhận được vị mặn của biển. Cái mùi vị của quê nhà là đây chứ đâu. Cảm giác nhớ lắm.

Quyết định đạp xe về Phú Yên là để có chuyến đi cuộc đời với biết bao chông gai và bão tố, để tô lên những mảng màu rực rỡ cho tuổi trẻ của mình, và cho phép bản thân vượt ra khỏi vùng an toàn của mình.

24 Tết…
BÍ MẬT BỊ PHÁT HIỆN

Với biết bao sự hăm hở khi đêm cuối cùng đang ở Vạn Giã - Nha Trang, sáng mai là về tới nhà rồi. Thì Thư nhận được dòng tin nhắn ấy của ba.

Trước khi đi, anh Phong cũng đã dặn Thư nhớ nói với ba mẹ biết. Nhưng nói làm sao được khi một đứa bánh bèo như Thư ngay cả sửa xe đạp cũng không biết mà đòi đạp xe về. Chưa kể ba Thư làm công an, biết bao nhiêu số liệu về tình hình tai nạn giao thông. Ba lo lắm chứ. Nói làm sao được.

Thư rối lắm và thật sự rất sợ. May mà còn có anh Phong, sau khi chửi Thư một trận vì tội giấu ba mẹ.Thì cũng chính anh Phong đã trấn an và bảo Thư nhắn tin thông báo với ba mẹ cụ thể để ba mẹ yên tâm và sáng hôm sau bắt xe khách về nhà.

4h sáng 25 Tết...
TRỜI QUANG MÂY TẠNH

Nhưng sáng hôm sau, anh Phong gọi Thư dậy và nói với mình rằng nếu bây giờ Thư bắt xe khách về thì sẽ hối hận vì chuyến đi không được hoàn thành. Chính câu nói ấy đã tiếp thêm động lực để Thư đạp nốt đoạn đường về nhà.

Chuyến đi thật sự trọn vẹn hơn khi mình có người đồng hành.

Trời ơi, về đến nhà là ai ai trong xóm cũng biết chuyện của mình. Chú thì chỉ mặt kiểu sau mình dám làm chuyện tày trời đó, còn ông bà nội thì con giỏi quá! Giỏi quá! Đúng là hai thái cực mà.

Tối mùng 2 Tết…
ĐIỀU CON MUỐN NÓI

Ngày sinh nhật em trai Thư. Điều vui nhất là mình đã dụ dỗ được tất cả các thành viên tề tụ đông đủ, mua bánh kem và tổ chức sinh nhật cho em mình. Cả nhà quây quần bên nhau, cảm giác thật ấm áp. Và sau đó là lời chia sẻ của đứa con gái, đứa cháu với CẢ NHÀ.

“Bây giờ đến lượt con lì xì cho mọi người bằng chính số tiền con làm ra, vì không có cơ hội đổi tiền mới, đây chỉ là những đồng tiền cũ thôi nhưng nó rất có ý nghĩa với con, mong là mọi người sẽ…”

Thư lì xì cho tất cả mọi người, từ người lớn cho đến trẻ nhỏ. Đây là chuyện Thư đã muốn làm từ Tết năm trước rồi nhưng đến năm nay Thư mới có khả năng thực hiện nó.

THẬT RA...
BA CŨNG RẤT THƯƠNG CON!

Ba Thư cũng nói và chia sẻ rất nhiều, ba bỏ qua chuyện cũ, công nhận sự cố gắng và kết quả của Thư trong năm qua. Ba nói ba muốn trở thành một người bạn của con và mong muốn con chia sẻ với gia đình đầu tiên về những chuyện con muốn làm thay vì ba mẹ phải là người nghe sau cùng. Ba hiểu và ủng hộ chuyện Thư đi theo con đường Start up, công nhận sự dũng cảm khi dám làm một điều gì đó khác với lẽ thường. Ba còn cảm ơn khi Thư hoàn thành luận văn là hoàn thành nghĩa vụ với gia đình.

Và những giọt nước mắt rơi...Bà nội khóc, mẹ khóc, cô khóc...những người phụ nữ nhà Thư đã khóc.

Một buổi chia sẻ trọn vẹn với những cái muốn nói đã được nói, cái cần nghe đã được nghe, cái cần trao đã được trao và yêu thương đã được yêu thương gửi gắm.

Cái chuyện ngộ nhất mà
ba mẹ nào cũng làm
- thiệt là hăm hiểu nổi.

Ở nhà ba mẹ coi chuyện Thư đạp xe về quê ăn Tết là một cái gì đó Thư làm sai quấy, nhưng mà khi đi chơi Tết gặp ai ba Thư cũng nói, cũng khoe, “Con gái của tui..., tụi nó lớn rồi..., anh chị phải để con anh chị thoải mái như con của tui vậy đó”.

Notice: Undefined variable: camp in /home/ayp/domains/ayp.vn/public_html/wp-content/themes/thekeynote/story/bar.php on line 1 NULL Notice: Undefined variable: camp in /home/ayp/domains/ayp.vn/public_html/wp-content/themes/thekeynote/story/bar.php on line 1
Tìm hiểu thêm về khóa học Awake Your Power Nhấn vào đây!