Notice: Undefined variable: title_property in /home/ayp/domains/ayp.vn/public_html/wp-content/themes/thekeynote/story/trinh212122018/header.php on line 102

Một đứa suốt ngày ru rú ở nhà, ngại tiếp xúc người lạ, mười hai năm học chưa một lần thuyết trình như Trinh… quyết định làm giáo viên dạy toán vì mẹ nói “ Làm giáo viên đi cho an phận”

Bước vào đại học, mỗi lần nhóm thuyết trình, mình chỉ nhận thiết kế nội dung hoặc làm slide. Mấy bạn biết tại sao không? Vì trước buổi thuyết trình một ngày mình đã thấy run rồi, huống hồ gì đứng trên bục giảng để thuyết trình.

Có lần, cả nhóm lên thuyết trình, chuẩn bị nói thì mình run quá quên hết tất cả bài đã học thuộc hôm qua tới giờ, thế là đứa bạn đứng dậy chuẩn bị lên nói thay. Điều mình sợ lúc đó không phải là bạn mình chạy lên giành nói, mà mình sợ… nếu không nói cô sẽ cho “0 điểm”. Hạ quyết tâm, mình đứng đó quay lên nhìn slide nói thật nhanh sau đó về chỗ.

Cho tới khi, mình được gặp cô Châu - Giảng viên dữ nhất trường, cũng như mọi lần mình đi lên chia sẻ ý tưởng của nhóm. Nhưng cũng không nói được chút nào, 5 phút sau tính về chỗ ngồi, chưa kịp bước xuống cô nhìn mình:
“Giảng đi chứ em!”
Mình nhìn cô “Cô ơi em có biết giảng đâu” - Nghĩ trong đầu nhưng không dám nói ra. Mình đứng như trời chồng trước cả lớp. Tưởng không biết nói cô sẽ cho mình về, ai ngờ…. Cô vẫn tiếp tục nhìn mình “ Em giảng cho cả lớp đi.”
...

Mình cố rặn từng chữ. Bình thường chuẩn bị kỹ, học thuộc các kiểu còn không nói được huống hồ bây giờ mình chưa chuẩn bị gì. Cô nhìn mình, mình nhìn cô và cố rặn ra từng chữ một. 30 phút sau cô cho mình về chỗ, xấu hổ ê chề là cảm giác lúc đó của mình.

Khi đó mình nhận ra, mình là một cô giáo và giảng cho học sinh là công việc của mình. Nếu ngay cả thuyết trình, trả lời câu hỏi là việc đơn giản nhất mà mình không làm được thì làm được cái gì đây.

Cho đến một ngày đứa bạn bảo mình đi học kỹ năng nói đi cho tự tin, lúc đó mình cũng rất muốn tìm cách cho hết run. Nên nó chỉ đi học ở đâu là mình nghe theo thôi. Nó giới thiệu mình đến Public Speaking chỗ nó từng học trước đây.
Ừ thế là đi học thôi!

Buổi đầu tiên tưởng học thì chỉ ngồi nghe thầy giảng thôi, ai ngờ trợ giảng bắt đứng lên sân chia sẻ một trải nghiệm nhỏ cho 5 người bạn bên dưới nghe. Mẹ ơi, mới buổi đầu mà như thế này thì mấy buổi sau nó kinh khủng như thế nào đây, sau buổi đó mình tính nghỉ luôn.

Nhưng đứa bạn đâu tha cho mình, nó giảng cho một tràng rồi chốt lại một câu:

“Mày muốn thay đổi mà.
Giờ nghỉ học, rồi tiếp tục sợ như vậy hả?”

Đương nhiên sau đó là mình đi học, những buổi học hay thực hành sau đó diễn ra đúng như mình nghĩ, ra công viên luyện tập cùng “NHÓM”, công viên thì đông mà lòng lại vừa run, vừa sợ Không còn cách nào khác đành chai mặt đứng kể kể... thậm chị có chỗ phải hét ... không dám hét to, trợ giảng lại bắt hét chỉ để tập cho nói to. Cảm giác người ta nhìn nó như thú vậy á. Rồi còn phải quay Vlog và chỉnh sửa nội dung liên tục.

Sau 2 tháng mình cũng không ngờ một đứa không dám kể trước 5 người, giờ có thể tự tin chia sẻ với hơn 40 khán giả trong đêm Final. Từ một đứa sợ thuyết trình, giờ lại đứng lên bục giảng một cách tự tin giảng bài cho học sinh nghe.

Một năm trước, cái đứa run trên bục không nói được lời nào với học sinh. Giờ lại được cô khen
“Giọng nói TO KHỎE, át cả tiếng mưa.”

Trước đây, chưa bao giờ Trinh nghĩ là mình có thể đứng lớp một cách tự tin để giảng hết một bài học như vậy. Nhưng giờ thì Trinh đã làm được rồi. Cảm ơn PS rất nhiều, nhiều nhiều lắm luôn.

Khám phá môi trường Public Speaking Nhấn vào đây!