Mông lung trước cánh cổng đại học sắp mở ra. Nên dù đang học lớp 12 ở tận Kiên Giang, em đã dám bắt chuyến xe 3h sáng lên Sài Gòn để tham dự workshop “Thiết Kế Thời Sinh Viên Tuyệt Vời” của anh Trí. Trong khi tháng 5/2018 là khoảng thời gian bạn bè em vẫn rất chuyên tâm ôn thi.

12 NĂM BÓ BUỘC BẢN THâN

Từ nhỏ em có tính hiếu kỳ, cứ hay hỏi. Nhưng hầu hết giáo viên không ai trả lời được những câu hỏi của em. Đến nỗi, lúc dự giờ là giáo viên bắt em không được hỏi câu nào. Có lần cũng bị mời phụ huynh lên phòng hiệu trưởng chỉ vì vậy. Thật ra ba vẫn muốn em học hỏi được nhiều thứ. Nhưng từ sau chuyện đó ba lại lo em sẽ làm phật lòng giáo viên rồi bị đì nên khuyên thôi đừng phản bác nữa. Ghìm lại, không được là con người thật của mình, em cảm thấy rất khó chịu. Cấp 3. Giáo viên muốn em học thêm cái này học thêm cái kia, đi thi tuyển học sinh giỏi. Trong khi họ không nhìn thấy em đang cực kỳ áp lực với những điều đó. Quá nhiều thứ phải học, em không cân bằng được các môn học với nhau nên thành ra tự ti vào bản thân mình. Trường lớp chỉ giúp em có được bằng cấp 2, cấp 3 và quyền đi thi đại học thôi.

Hồi đó em cũng không có nhiều bạn, ít ra ngoài, ít giao tiếp bạn bè. Một phần vì sự bảo bọc quá kỹ của ba mẹ. Lại còn thêm cái tánh không chịu khiêm nhường, sai mà không chịu nhận mình sai. Đúng kiểu ừ tao sai đó rồi sao, tao có lỗi là do mày sai chứ không phải tao sai.

Rồi tới lúc nghe workshop, nghe anh Trí chia sẻ về tuổi trẻ, về thời sinh viên, em nghĩ nếu mình đi học ít nhất ở đây sẽ giúp mình giải quyết những vấn đề đang gặp phải.

Nhưng phải thi đại học xong đã.

CUỐI CÙNG CŨNG TỚI NGÀY ĐI HỌC!

Học xong ba ngày trại em được mở mang nhiều thứ lắm luôn. Mà thời gian đầu học xong thường bị ảo tưởng, kiểu tao có được cái này rồi tao sẽ gánh được cả thế giới.
Nhưng mà lúc chạy dự án bán hàng, cầm bịch bánh ra không dám mời. Sợ điếng người, khó quá bỏ đi, mày không làm được đâu. Những câu nói đó cứ hiện lên liên tục trong đầu em.
May là còn có đồng đội thúc đẩy, ép em mời được người đầu tiên để em nhận ra dù họ không mua thì em cũng không sao hết - vẫn còn sống. Ngày hôm sau cảm giác đó quay lại nhưng một lần nữa em vượt qua được nhờ đồng đội. Dần dần làm nhiều hơn, em quen với điều đó, em tự tin hơn và không còn nhờ đến đồng đội quá nhiều.

Trong dự án đội nhóm em làm phó leader. Đây là cơ hội để em giao tiếp được nhiều hơn, rèn luyện sức ảnh hưởng đến mọi người ví dụ như em mà đi bán với ai là người đó sẽ bán được tốt hơn ngày hôm qua. Chỉ là ủng hộ họ, thúc đẩy tinh thần họ lên nhưng để làm được điều đó em phải là người có kết quả trước. Mình làm được, hỗ trợ người khác làm được. Điều đó càng làm em tự tin hơn.

Mà trong lúc chạy cũng khó với cực lắm. Hết đứa này nản tới đứa kia nản. Nhưng mỗi lần như vậy nhóm lại ngồi nhắc lại với nhau lý do mỗi đứa bắt đầu đi học, bắt đầu muốn thay đổi là gì. Nghe có vẻ lý thuyết nhưng hiệu quả lắm. Ngay từ lúc bắt đầu cả nhóm cũng hứa với nhau dù có chuyện gì xảy ra cũng chạy hết 21 ngày. Và quan trọng là mình phải giữ lời lời hứa với chính mình là bước đầu tiên để bạn tự tin hơn.

Dù mình biết mà không có đội nhóm thì chưa chắc gì mình có thể làm được. AYP không chỉ có những cái kĩ năng mà còn đưa ra một cái nơi mà họ có thể làm việc với nhau, khi mình cần họ sẵn sàng làm cùng và đưa tay ra giúp đỡ. Đó là điều em tâm nhất hơn cả những cái kĩ năng kia.

Lúc đi học cái này ba em lo lắm, không cho đi đêm, rồi sợ em đi bán... ma túy, cấm em đi học nữa. Đã có lúc em nghĩ thôi bỏ đi. Nhưng mà đã làm thì phải làm tới cùng nên em quyết định về quê gặp ba nói chuyện. Sau khi học xong, làm có kết quả, tự tin hơn, biết cách lắng nghe, hiểu chuyện nên ba dần dần ít bó buộc, tin tưởng em hơn. Nhưng em vẫn còn phải cố gắng nhiều lắm.

Tìm hiểu thêm về khóa học Awake Your Power Nhấn vào đây!