LÀM SAO ĐỂ HỎI NHANH – HỌC LẸ?

Khi làm một việc gì đó mới, một thứ chắc chắn sẽ xuất hiện…đó là khó khăn.

Có thể là một vấn đề mình không biết cách giải quyết, một câu hỏi mình không biết câu trả lời.

Khi đó thì mình phải đi hỏi.

Hỏi người đã làm được rồi, hỏi người giỏi hơn mình, hỏi để tìm kiếm câu trả lời, để vượt qua khó khăn.

Cách bạn hỏi quyết định rất nhiều đến việc bạn thành công hay thất bại.

Và một thói quen của hầu hết tất cả mọi người là TÌM SAI người để hỏi.

Không phải ai cũng có cơ hội được học hỏi đúng người

Hậu quả là chúng ta không có được câu trả lời mà còn làm vấn để thêm tồi tệ, cảm xúc ngày càng bế tắc hơn.

Nên anh sẽ hướng dẫn cách để các bạn HỎI ĐÚNG người.

Từ đó bạn có thể tìm ra giải pháp không còn cảm thấy khó khăn trong việc học hỏi.

Khi vượt qua khó khăn cũng là lúc bạn sẽ giỏi hơn rất nhiều.

Trong thời đại học, anh là một đứa hướng nội, rụt rè, nhút nhát, không dám thể hiện bản thân và cực kỳ sợ người lạ.

Đứa bạn thân của anh là đứa hướng ngoại, nhiệt tình, xông xáo, hoạt bát và cực kỳ lanh lợi.

Anh học được từ nó rất nhiều bài học liên quan đến mối quan hệ, giao tiếp trong cuộc sống.

Bài học đó được thể hiện cụ thể trong 2 tình huống dưới đây:

Tình huống 1:

Thời của anh, chỉ có 2 cách để đi đúng khi không biết đường là xem bản đồ hoặc mở miệng hỏi đường.

Anh cũng hỏi đường sau khi tìm hoài mà không ra chỗ anh cần đến.

Nhưng anh ngại hỏi đường, nên khi định bụng hỏi người này thì anh lại cảm thấy ngại ngại, sợ sợ, rồi lại thôi.

Anh bỏ qua người thứ 1, người thứ 2, thứ 3,… anh tự nhủ phải mở miệng ra hỏi nhưng anh vẫn cứ lướt qua chỉ vì anh NGẠI.

Cho đến người thứ 5 thì anh không còn chịu nổi việc tìm không ra đường nữa thì anh quyết tâm hỏi, nhưng khi anh hỏi người thứ 5 đó thì người đó không biết đường.

Và nếu bạn để ý thì tất cả điều đó là thói quen của người thiếu tự tin,

Trong lòng anh tự ngụy miệng cho sự thiếu tự tin của mình rằng:

‘thấy chưa, hỏi làm chi, hỏi có biết đâu, thà khỏi hỏi”

Ngược lại với anh, thằng bạn nó phi thẳng đến chú xe ôm gần đó hỏi.

Anh thắc mắc sao nó không hỏi người kế bên đường kia cho gần

Cái nó trả lời là ‘thường thì những chú xe ôm sẽ biết rõ đường đi hơn, hỏi những người bình thường thì hên xui lắm’

Mọi chuyện diễn ra thuận lợi, ghé vào chú xe ôm đầu tiên, chào hỏi, tươi cười, thế là chú xe ôm chỉ đường cho nó đi.

Nhanh – Gọn – Lẹ

Nói đến đây bạn sẽ thấy việc làm của người bạn anh rất là bình thường.

NHƯNG NHƯNG NHƯNG

Những người giống như anh hồi xưa thì cái chuyện hiển nhiên này cũng không biết đâu nha.

Bài học đầu tiên anh muốn chia sẻ là

“Đừng hỏi người gần nhất, hãy hỏi người có chuyên môn.”

Hãy hỏi những người có chuyên môn trong vấn đề bạn gặp phải, khi đó bạn sẽ giải quyết việc đó nhanh hơn, hiệu quả hơn rất nhiều.

Đừng giống như anh ngày xưa, bắt đại một người nào đó rồi hỏi.

Thứ 1: Việc hỏi đại một người nào đó rất là mất thời gian.

Thứ 2: Xác xuất bạn hỏi trúng người có câu trả lời bạn cần rất thấp. Điều đó làm bạn tốn nỗ lực hơn rất nhiều để giải thích lại và nhờ sự giúp đỡ lần nữa.

Thứ 3: Nếu bạn hỏi quá nhiều lần nhưng không có câu trả lời mong muốn bạn sẽ có cảm xúc tiêu cực, cảm thấy nản, không muốn hỏi nữa.

Tình huống 2:

Có một lần anh với bạn thân của anh đi ăn ở một quán lề đường, quán rất đông và anh có nhờ phục vụ đem thêm món cho bàn của mình.

Anh chờ, khi thấy người phục vụ đi ngang qua anh nhắc bạn, nhưng anh nhắc đến lần thứ 3 thì món vẫn chưa được đem ra, còn bạn thì vẫn hồn nhiên làm.

Điều này rất dễ thông cảm vì quán rất đông và phục vụ chỉ lo tập trung làm việc của mình thôi nên việc quên điều anh nói rất là bình thường.

Bạn anh thì khác, nó phát hiện bàn thiếu món và nó kiếm người chịu trách nhiệm nhớ hết danh sách gọi món của từng bàn và đó cũng là người điều phối bưng món ra cho khách.

Nó canh lúc người đó có vẻ thoải mái thì nó chạy lại nói nhỏ danh sách món và nhắc nhẹ là em ở bàn này nè, anh/ chị đừng quên nha.

Ngay lập tức người điều phối sẽ ghi vào trong danh sách tất cả những việc cần làm của mình và món bọn anh cần chắc chắn được mang ra và còn mang ra nhanh hơn rất nhiều.

Bài học anh rút ra ở đây là đừng hỏi những người tiện nhất, hãy hỏi người có trách nhiệm.

2 bài học này rất quan trọng.

Anh tin là bạn ít nhất đã từng mắc sai lầm giống như anh.

Tương tự khi đi làm, gặp khó khăn công việc, cái mà anh luôn thấy là hầu hết mọi người rất ít khi nhờ sự trợ giúp của sếp.

Họ thường sẽ hỏi đồng nghiệp, bạn bè làm chung, chỉ hỏi những người ngang bằng phải lứa với mình vì hỏi họ dễ hơn rất nhiều, tiện hơn rất nhiều, gần hơn rất nhiều.

Và thông thường những người đó sẽ không mang lại lời giải cho vấn đề mà bạn đang gặp phải.

Mấu chốt là bạn hãy học cách dũng cảm hơn, chuẩn bị đầy đủ hơn, để dám hỏi

  1. Những người có chuyên môn.
  2. Những người có trách nhiệm.

Vì người có kinh nghiệm đã đi trước rồi, họ không phải những người ngang bằng với bạn. Hãy chủ động hỏi họ – thường thì sẽ là sếp của bạn.

Hãy hỏi trực tiếp sếp – người có trách nhiệm giúp bạn hoàn thành được công việc.

Dĩ nhiên hỏi sếp sẽ khó hơn rất nhiều, bạn phải chuẩn bị kỹ hơn, hồi hộp hơn, áp lực hơn, trả lời nhiều câu hỏi hơn.

Nhưng đó là cách duy nhất để bạn giỏi hơn, thăng tiến nhanh hơn, dễ được nhìn nhận là một nhân viên chủ động, sáng tạo, dũng cảm hơn.

Cho nên lần sau khi các bạn gặp khó khăn trong bất cứ chuyện gì.

Hãy nhớ suy nghĩ để mình đưa ra quyết định khôn ngoan.

Đừng hỏi những người tiện, những người gần, những người dễ

mà hãy hỏi những người biết rõ câu trả lời cho vấn đề của mình.

Hãy tìm mọi cách để tiếp cận họ, hỏi họ, chuẩn bị thật kỹ để có được câu trả lời chất lượng nhất từ họ.

Quá trình sẽ gian nan hơn nhưng để có câu trả lời chất lượng thì quá trình này thật sự xứng đáng.

_Huỳnh Duy Khương

Share:

More Posts

Send Us A Message